Tìm kiếm

Đang tải...

22-11-2014

Chương 779: Hai đại cường giả - Đại Chúa Tể

    Liễu Viêm đằng không giữa trời, con dị thú khổng lồ chỉ còn lại cái xác bị ném xuống đất, làm mắt đất núi ầm ầm rung chuyển, hai mắt hắn chỉ chằm chằm nhìn Mục Trần, ánh mắt như đang nhìn một con giun con dế dưới đế giày.

    Mục Trần cũng nhìn lại Liễu Viêm, chân mày nhíu lại. Không phải chớ, mới vào chưa lâu lại gặp tên quái khùng này, trùng hợp vậy sao?

    - Đương nhiên không phải trùng hợp.
    Liễu Viêm có vẻ đoán được suy nghĩ của Mục Trần, mỉm cười:
    - Lúc ngươi đấu với ta ở Long Phượng các, ta đã ngầm gieo lại một tia linh ấn đặc thù, đại khái có thể cảm ứng phương vị của ngươi.

    Mục Trần ngẩn ra, sắc mặt trầm xuống, thân thể đột nhiên cháy lên những luồng tử hỏa, cuối cùng tìm được một dao động nhỏ tí nhè nhẹ tản mát từ trên tóc mình.

    "Phừng."

    Tử hỏa nhẹ nhàng đốt cháy sợi tóc, dao động kia lập tức biến mất.

    Mục Trần lạnh lẽo nhìn đối phương, không ngờ một người cẩn thận như mình lại bị tên gian xảo này chơi xỏ, vậy mà bản thân chẳng hề hay biết, tên Liễu Viêm này cũng độc đáo thật.

    Cũng may hắn nói ra, giải quyết sớm con dao kề trên cổ này, bằng không đến lúc đi tìm được vị trí Long Phượng Trì mạnh hơn với Thải Tiêu mà bị tên này cảm ứng được thì còn phiền phức hơn.

Chương 778: Lên đỉnh - Đại Chúa Tể

    "Véo!"

    Những tiếng gió vang khắp vùng này, cả nghìn người xuyên qua không trung, linh lực hùng hậu đủ màu sắc mạnh mẽ, trận hình cực kỳ hoành tráng.

    "Grrraaaaaoooo!"

    Lập tức khiến cho những sinh vật ở Bạch Cốt sơn nhận thấy nguy hiểm, chúng nó gầm thét hung bạo khát máu.

    Hai đội hình lớn lao vào nhau, tạo thành những đợt xung kích công phá lẫn nhau.

    Linh lực bùng nổ tứ phía, bầy khỉ trắng liên tiếp rơi lả tả xuống, quân số không ngừng giảm đi, nhưng số lượng của chúng cũng quá đông, hết con này lại đến con khác thay nhau xông tới, khiến cho đám cường giả đang công phá Bạch Cốt sơn xuất hiện thương vong.

    Vùng trời bỗng nhiên đỏ sẫm đầy huyết tinh, trở thành một chiếc cối xay thịt đáng sợ máu me.

    Dù bầy bạch viên có quân số áp đảo, nhưng linh trí lại thấp, lúc đầu còn tay bo cân bằng với đạo quân cường giả trẻ tuổi kia, càng về sau lại càng thất thế, lần lượt bị đẩy lùi.

    "Bùm!"

Chương 777: Bạch Cốt sơn - Đại Chúa Tể

"Véo"

    Bầu trời mờ ảo, hai bóng người bay đi như chớp, xuyên qua không gian một cách vô thanh vô tức (LTC: tiếng véo ở đâu ra?? =.=).

    Chỉ nháy mắt mà hai bóng sáng kia đã lướt đi vạn trượng, thế nhưng đột ngột họ dừng lại, lóe lên cái nữa đã hạ xuống một ngọn núi, nấp sau những tảng đá.

    Ngay sau đó, trời đất rung chuyển, không gian chấn động, cả trăm con dị thú thể hình khổng lồ bay trên bầu trời, gầm rú khát máu và hung hãn.

    Mục Trần và Thải Tiêu im lặng ẩn mình, nhìn qua bầy dị thú bay thành đàn kia mà lẩm bẩm lắc đầu. Long Phượng Thiên lại có số lượng dị thú quá đông đúc, dù linh trí cực kỳ thấp, nhưng tinh huyết Chân Long Chân Phượng để lại cho chúng sức mạnh cực kỳ hãi hùng.

     Một khi bị chúng nó vây công, có muốn thoát thân e rằng cũng sứt đầu mẻ trán, thành ra lựa chọn khôn ngoan nhất vẫn là tránh voi chẳng xấu mặt nào.

    - Quãng đưởng đến Long Phượng Trì kia có lẽ không còn xa lắm.
    Thải Tiêu ước lượng khoảng cách, lên tiếng.

21-11-2014

Chương 776: Biển trùng - Đại Chúa Tể

    Ngày hôm sau, khi ánh dương đầu tiên xé toang màn đêm tăm tối, chiếu xuống Long Phượng sơn mạch, không khí mơ hồ như sôi lên.

    Những tiếng xé gió từ bên ngoài vang vọng, những đoàn người như châu chấu nườm nượp đổ về Long Phượng cổ thành.
    (LTC: Chí Tôn đâu mà lắm thế...)

    Đương nhiên chính vì tin tức Long Phượng Thiên hôm nay sẽ mở ra, chỉ qua một đêm đã lan đến tất cả những người cần nghe tin.

    Mục Trần và Thải Tiêu đứng trên nóc một tòa lầu cao, nhìn biển người kéo tới như mây đen đặc mà run rẩy. Long Phượng Thiên thật quá hấp dẫn, e rằng trong toàn bộ Bắc giới, những kẻ trẻ tuổi có thực lực đều tập hợp ở đây, quy mô này không thể không tặc lưỡi.

    Ánh bình minh ló dạng chân trời, mọi người háo hức nhìn nơi xa xa một địa điểm trên không trung của sơn mạch, không gian vẫn đang gợn sóng không ngừng, khuếch tán khí tức mênh mang mơ hồ.

    Nơi đó dường như là lối vào Long Phượng Thiên.

    Thời gian chậm chạp trôi qua, đến khi mặt trời lên cao, khu vực này đã đông đúc khủng bố, dao động linh lực tràn ngập làm cho không gian trở nên vặn vẹo không ngừng.

Chương 775: Gã áo trắng - Đại Chúa Tể

    Thải Tiêu nói chuyện nhẹ nhàng, lại làm cho hắn nghe như sét đánh ngang tai, tim giật nảy mấy cái. Khả năng của hắn cũng cảm thấy lỗ tai lùng bùng, hai mắt kinh ngạc không tin nổi nhìn chòng chọc cô nàng, lát lâu sau mới run rẩy hỏi lại:
    - Có thể sao chớ?

    Long Phượng Trì mà dễ tìm như lời cô nàng nói, thì đâu thể nào bao nhiêu người đều tranh đua giành giật sống chết mà cũng chỉ có vài người lấy được như thế.

    - Bọn họ có thể phát hiện ra vị trí Long Phượng Trì, sao ta lại không thể?
    Thải Tiêu mỉm cười, phong thái cao siêu khiến Mục Trần sững sờ. Hắn cũng cảm thấy cô nàng thần bí này cũng khá lợi hại.

    - Nhưng như thế chắc là nguy hiểm lắm?
    Mục Trần trầm ngâm hỏi.

    - Thế giới này, muốn giành được thứ chưa bao giờ có, phải làm những việc chưa bao giờ làm. Ta thấy ngươi cũng đâu phải loại người nằm chờ sung rụng chứ?
    Thải Tiêu nheo mắt nhìn hắn.

    - Ta chỉ không muốn phí công vô ích. Cơ mà đề nghị của ngươi rất hấp dẫn, nếu ngươi muốn thử thì ta theo.
    Mục Trần cười nhạt đáp lời.

20-11-2014

Chương 774: Long Phượng Trì - Đại Chúa Tể

    Thải Tiêu cất giọng oanh vàng, nhất thời những ánh mắt hình viên đạn ở Long Phượng Các đều chiếu thẳng vào Mục Trần, cứ như muốn xiên thủng hắn vậy.

    Ba vị tuyệt đại thiên kiêu lại lên tiếng giành giật một gã trai trẻ, cái "diễm phúc" này thật sự khiến người ta không khỏi đố kỵ.

    Mục Trần cũng run rẩy lạnh người, trợn mắt không biết nói gì với Thải Tiêu, quay lên ôm quyền cười nói đáp lời Tô Bích Nguyệt vs Hồng Ngư:
    - Đa tạ hai vị đã có thịnh tình, nhưng ta hơi ngại độ cao, lỡ như lên đó lại có kẻ khó chịu trong lòng.

    Hắn cũng khôn khéo đá cái lý do cho kẻ địch của mình, giọng giễu cợt càng khiến cho người ta biết ngay là ai.

    Tô Bích Nguyệt vs Hồng Ngư thấy hắn từ chối với lý do như thế, chỉ cười khẽ một tiếng rồi không lôi kéo nữa, đều trở về vị trí của mình. Cả hai đều là những nữ nhi tinh tế nhạy cảm, đều nhận thấy mùi vị nguy hiểm nhàn nhạt toát ra từ cô gái dưới kia.

    Sự nguy hiểm này khiến họ hơi kinh nghi, thực lực của hai người trong giới trẻ Bắc giới khó có ai khiến họ có cảm giác đó, vậy mà cô nàng kia lại khiến họ cảm thấy trong lòng hồi hộp, cô ta là thần thánh phương nào?

    Nhị nữ mắt chớp chớp, ra chiều đăm chiêu.

Chương 773: Tô Bích Nguyệt và Hồng Ngư - Đại Chúa Tể

    Trên tầng cao Long Phượng các, Liễu Viêm đứng dậy, thân hình không mấy cao lớn nhưng lại khiến bầu không khí như bị núi cao đè xuống.

    Áp lực vô hình lan tỏa.

    Đệ tứ Long Phượng Lục, Liễu Viêm có danh tiếng tại Bắc giới hiển nhiên vượt xa Mục Trần, trong mắt nhiều người, cả hai chẳng thuộc cùng một đẳng cấp.

    Dù rằng khi này Mục Trần nhanh chóng đánh bại Lữ Dương, nhưng vẫn không ai cho rằng hắn có thể là đối thủ của Liễu Viêm.

    Liễu Viêm đứng trên cao, hờ hững nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo đẩy áp lực tác động đến chỗ đối phương.

    Không khí quang người Mục Trần trở nên cô đặc, uy áp linh lực ép hắn muốn sụp xuống.

    Thực lực Liễu Viêm, nếu là một gã Chí Tôn tam phẩm bình thường, có lẽ sẽ khốn đốn vô cùng, nhưng hiển nhiên Mục Trần không thuộc về đám kia.

    Lôi điện lẹt xẹt, mơ hồ mang thêm lôi âm từ trong cơ thể vang ra, uy áp linh lực như thái sơn áp đỉnh không hề khiến hắn chịu áp lực nào cả.